Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Theo truyền thống, ngày Tết cổ truyền là dịp gia đình sum họp, quây quần bên nhau, thăm thú họ hàng nhưng bây giờ lại có xu hướng ngược lại: Đi du lịch vào dịp Tết, thậm chí các bạn trẻ còn rủ nhau “phượt” và trở thành trào lưu. Theo những người trong cuộc, việc đi xa trong những ngày Tết mang lại cho họ nhiều điều thú vị…

Nhiều tiền thì đi du lịch

Tết Nguyên đán là một dịp hiếm hoi trong năm được nghỉ dài ngày nên không ít gia đình tranh thủ những ngày này để đi du lịch. Chính vì thế những năm gần đây du lịch Tết trở thành xu hướng, và cũng là một trong những dịp làm ăn tốt của các công ty du lịch. Năm nay, kỳ nghỉ Tết kéo dài đến 9 ngày càng thuận lợi hơn cho các gia đình có sở thích du lịch. Không chỉ du lịch trong nước, nhiều người còn chọn tour đi nước ngoài.

Chị Nguyễn Thị Bích (Thành Công, Ba Đình) cho biết, trước kia năm nào Tết gia đình chị cũng kéo nhau về nội ngoại đôi bên. Nhưng mấy năm gần đây khi các con đã lớn và kinh tế khá giả hơn, dịp Tết anh chị thường dành thời gian đi du lịch các nơi. “Gần chục năm, năm nào Tết đến cũng về quê. Càng ngày Tết càng nhàm, chỉ suốt ngày đầu tắt mặt tối với việc nấu nướng, tiếp khách, rồi chúc tụng nhau. Vì vậy mấy năm nay, ông bà đã mất nên chúng tôi chỉ về trước Tết, còn lại ăn Tết trên Hà Nội hoặc đi du lịch.

Năm nào có điều kiện thì đi nước ngoài như Thái Lan, Singapore, Trung Quốc. Năm nay kinh tế khó khăn hơn một chút nên gia đình tôi chỉ đi trong nước thôi”. Còn anh Bùi Văn Tiến lại cho biết quê vợ chồng anh ở tận Quảng Bình, những năm trước năm nào vợ chồng con cái cũng kéo nhau về quê ăn Tết, tiền vé máy bay, tiền quà biếu cũng ngót nghét 50 triệu đồng - số tiền đó gia đình anh có thể đi du lịch ở nước ngoài. Thế nên mấy năm nay, gia đình anh cứ luân phiên một năm về quê, 1 năm chỉ gửi quà về biếu họ hàng ở nhà còn gia đình đi du lịch.

Khảo sát một số doanh nghiệp lữ hành, có thể thấy dù kinh tế khó khăn hơn, lượng khách du lịch nội địa và nước ngoài đều giảm hơn so với năm trước nhưng vẫn đông hơn nhiều ngày thường, nhiều công ty đã hết chuyến. Thông thường mọi người đi trước Tết hoặc từ mùng 2 Tết, đích đến chủ yếu là những quốc gia hàng xóm như Singapore, Thái Lan, Hong Kong với mục đích vui chơi, mua sắm. Còn sau Tết, các tour du lịch trong nước, tour hành hương, lễ chùa lại đắt khách.

Giới trẻ phượt… trốn Tết

Với những bạn trẻ, có thể vì ít tiền, cũng có thể thích sự mới mẻ, chủ động khám phá nên du lịch bụi, phượt là một lựa chọn tối ưu. Những năm gần đây, trào lưu du lịch phượt dịp Tết rộ lên trong giới trẻ. Trương Phương Hiền, nhân viên một công ty truyền thông cho biết, năm nay cô đã có kế hoạch phượt 7 ngày với nhóm bạn mới quen trên diễn đàn du lịch. Điểm đến của nhóm sẽ là Lào và Campuchia. “Có đi mới thấy nó vô cùng thú vị, mọi người rất đồng cảm, vô tư. Mỗi lần đi thấy tầm nhìn được mở mang hơn, cuộc sống ý nghĩa hơn và yêu quê hương đất nước, yêu con người hơn.

Vì vậy tranh thủ lúc chưa bị ràng buộc gia đình, hầu như năm nào em cũng cố gắng đi 1 chuyến vào những dịp nghỉ dài ngày. Bố mẹ mới đầu cũng ngăn cản, sau thì cũng quen dần.” - Hiền chia sẻ. Cũng theo Hiền phượt dịp Tết rất thú vị so với các dịp khác, vì mình được nếm trải hương vị Tết ở khắp các vùng miền cùng với những đồng bào dân tộc anh em. Có năm đón giao thừa với đồng bào người Mông ở Loóng Luông (Mộc Châu, Sơn La), đồng bào Mông ở đây dành cả tháng để ăn Tết, đàn, hát. Lại có năm thăm chợ tình Sa Pa ăn thịt nướng, uống rượu.

Không chỉ các bạn trẻ độc thân thích phượt mà nhiều cặp vợ chồng “ưa xê dịch” cũng tham gia vào những chuyến phượt. Trần Nam Thành (Gia Lâm, Hà Nội) cho biết hai vợ chồng lấy nhau được 3 năm nhưng vẫn kế hoạch chưa sinh con. Ăn Tết ở nhà, thăm thú họ hàng mãi cũng chán, đi chơi thì chen chúc, dịch vụ thì tranh thủ “chém” từ cái vé gửi xe trở đi. Thế nên năm nay hai vợ chồng quyết định nhập nhóm bạn bè đi du lịch bụi vào các tỉnh miền Tây. Nhóm của anh có 3 gia đình bao gồm 6 người lớn và 2 trẻ em (là con của 2 gia đình còn lại), tự chuẩn bị vé tàu xe, chỗ ăn chỗ ngủ để sáng sớm mùng 2 Tết là xuất phát.

Đối với dân phượt, dịp Tết Nguyên đán năm nay là một cơ hội hiếm hoi được nghỉ dài ngày. Người có nhóm gia đình, bạn bè thì đi chung, còn không chỉ cần lên các diễn đàn mạng “ới” một tiếng là có thể thành lập ngay một nhóm phượt. Trên các diễn đàn du lịch từ nhiều tháng trước đã xuất hiện hàng loạt lời kêu gọi tạo nhóm phượt Tết, kiểu như: “Cần tìm người đi Lào, Campuchia dịp Tết”, “Có ai đi xuyên Việt Tết này không?” “Singapore dịp Tết”, “Phượt miền Tây Tết âm lịch”, “Tìm bạn đồng hành phượt Trung Quốc ăn Tết”, “Ai muốn ăn Tết ở Hà Giang”, “Mùa đông Tây Nguyên”… được nhiều người hào hứng.

Nhiều thành viên vào hỏi kinh nghiệm, người đi rồi chia sẻ với người chưa đi. Một thành viên cho biết: Tết ở nhà năm nào cũng giống năm nào, chỗ chơi ở thành phố không có, về quê thì suốt ngày bị lôi đi uống rượu, rồi chúc mừng, mừng tuổi… vừa chán, vừa viêm màng túi. Thế nên năm nay phải làm một chuyến đi mấy nước láng giềng để trốn Tết. Đi du lịch thì mình cũng đi nhiều rồi, nhưng cảm giác tự cầm bản đồ lò mò chỗ nọ chỗ kia, đi những chỗ mình thích, ăn những món mình thích thì mới cảm nhận được hương vị nơi mình đến.

Điểm đến của dân phượt cũng vô cùng đa dạng. Người thì thích tới những điểm xa xôi, khó khăn như Mù Cang Chải (Yên Bái), một số huyện nghèo ở Hà Giang để kết hợp làm từ thiện. Lại có người thích hòa trong sương mù và ngắm những người dân tộc xúng xính váy áo ngày Tết ở Hà Giang, Sapa, Sơn La, Lai Châu… Lại có người trốn rét vào các tỉnh miền Nam như Vũng Tàu, Phan Thiết hay vùng Tây Nam Bộ. Với dân phượt trong nước thì hành lý chỉ gồm 1 chiếc ba lô đựng quần áo, máy ảnh và vài dụng cụ cần thiết, phương tiện thường là ô tô khách, tàu hỏa, có nhóm còn đi bằng xe máy.

Không nên quá cực đoan

Đối với người Việt Nam, Tết là dịp để quây quần gia đình, thăm hỏi chúc Tết họ hàng. Dân gian có câu “mùng một Tết cha, mùng 2 Tết mẹ, mùng 3 Tết thầy” cũng cho thấy truyền thống bao năm qua của người Việt là Tết hướng về gia đình, họ hàng. Tuy nhiên, cuộc sống ngày càng hiện đại và tư duy của lớp người trẻ cũng thay đổi nhiều cộng với áp lực cuộc sống nên những ngày Tết người ta có nhiều nhu cầu vui chơi, giải trí hơn.

Trương Phương Hiền quan điểm: Mọi người vẫn nghĩ cả năm có mấy ngày Tết để gặp nhau mà mình lại gói ghém đồ đạc để lên đường tìm những cái Tết ở những nơi xa lạ là “tư duy ngược”. Nhưng tôi nghĩ quan trọng là tấm lòng, trong cuộc sống thường ngày mình dành những thứ tốt đẹp nhất cho gia đình, ngày Tết mình cũng cố gắng dành một khoảng thời gian nhất định cho gia đình. Còn chuyện phượt ngày Tết, đã đam mê thì không đi không chịu được.

GS.TS Ngô Đức Thịnh (nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu văn hóa Việt Nam) cho rằng việc du lịch hay phượt dịp Tết là một trong những nhu cầu trong những nhu cầu đa dạng của xã hội hiện đại, nhất là năm nay thời gian nghỉ Tết dài đến 9 ngày. Nhiều người chọn hình thức đoàn tụ gia đình nhưng không nhất thiết ở nhà, ví dụ cả gia đình đi đến một nơi nào đó ăn Tết. Hay những bạn trẻ chưa có gia đình thì có xu hướng phượt Tết để tìm cảm giác mới mẻ.

“Việc này có thể nhận được phản ứng của nhiều người nhưng tôi nghĩ chúng ta nên chia sẻ, tạo điều kiện cho giới trẻ chứ không nên phê phán, cấm đoán họ. Những trường hợp cực đoan, vượt quá giới hạn sẽ được điều chỉnh, cân bằng trở lại vì tư duy của con người dao động theo kiểu con lắc. Có thể lúc còn trẻ thì họ muốn như vậy, nhưng vài ba năm nữa khi có gia đình họ sẽ hướng đến gia đình, họ hàng nhiều hơn.” – GS Ngô Đức Thịnh chia sẻ.

Korean Air! - Theo Linh Nhật (ANTĐ), internet

Theo truyền thống, ngày Tết cổ truyền là dịp gia đình sum họp, quây quần bên nhau, thăm thú họ hàng nhưng bây giờ lại có xu hướng ngược lại: Đi du lịch vào dịp Tết, thậm chí các bạn trẻ còn rủ nhau “phượt” và trở thành trào lưu. Theo những người trong cuộc, việc đi xa trong những ngày Tết mang lại cho họ nhiều điều thú vị…

Nhiều tiền thì đi du lịch

Tết Nguyên đán là một dịp hiếm hoi trong năm được nghỉ dài ngày nên không ít gia đình tranh thủ những ngày này để đi du lịch. Chính vì thế những năm gần đây du lịch Tết trở thành xu hướng, và cũng là một trong những dịp làm ăn tốt của các công ty du lịch. Năm nay, kỳ nghỉ Tết kéo dài đến 9 ngày càng thuận lợi hơn cho các gia đình có sở thích du lịch. Không chỉ du lịch trong nước, nhiều người còn chọn tour đi nước ngoài.

Chị Nguyễn Thị Bích (Thành Công, Ba Đình) cho biết, trước kia năm nào Tết gia đình chị cũng kéo nhau về nội ngoại đôi bên. Nhưng mấy năm gần đây khi các con đã lớn và kinh tế khá giả hơn, dịp Tết anh chị thường dành thời gian đi du lịch các nơi. “Gần chục năm, năm nào Tết đến cũng về quê. Càng ngày Tết càng nhàm, chỉ suốt ngày đầu tắt mặt tối với việc nấu nướng, tiếp khách, rồi chúc tụng nhau. Vì vậy mấy năm nay, ông bà đã mất nên chúng tôi chỉ về trước Tết, còn lại ăn Tết trên Hà Nội hoặc đi du lịch.

Năm nào có điều kiện thì đi nước ngoài như Thái Lan, Singapore, Trung Quốc. Năm nay kinh tế khó khăn hơn một chút nên gia đình tôi chỉ đi trong nước thôi”. Còn anh Bùi Văn Tiến lại cho biết quê vợ chồng anh ở tận Quảng Bình, những năm trước năm nào vợ chồng con cái cũng kéo nhau về quê ăn Tết, tiền vé máy bay, tiền quà biếu cũng ngót nghét 50 triệu đồng - số tiền đó gia đình anh có thể đi du lịch ở nước ngoài. Thế nên mấy năm nay, gia đình anh cứ luân phiên một năm về quê, 1 năm chỉ gửi quà về biếu họ hàng ở nhà còn gia đình đi du lịch.

Khảo sát một số doanh nghiệp lữ hành, có thể thấy dù kinh tế khó khăn hơn, lượng khách du lịch nội địa và nước ngoài đều giảm hơn so với năm trước nhưng vẫn đông hơn nhiều ngày thường, nhiều công ty đã hết chuyến. Thông thường mọi người đi trước Tết hoặc từ mùng 2 Tết, đích đến chủ yếu là những quốc gia hàng xóm như Singapore, Thái Lan, Hong Kong với mục đích vui chơi, mua sắm. Còn sau Tết, các tour du lịch trong nước, tour hành hương, lễ chùa lại đắt khách.

Giới trẻ phượt… trốn Tết

Với những bạn trẻ, có thể vì ít tiền, cũng có thể thích sự mới mẻ, chủ động khám phá nên du lịch bụi, phượt là một lựa chọn tối ưu. Những năm gần đây, trào lưu du lịch phượt dịp Tết rộ lên trong giới trẻ. Trương Phương Hiền, nhân viên một công ty truyền thông cho biết, năm nay cô đã có kế hoạch phượt 7 ngày với nhóm bạn mới quen trên diễn đàn du lịch. Điểm đến của nhóm sẽ là Lào và Campuchia. “Có đi mới thấy nó vô cùng thú vị, mọi người rất đồng cảm, vô tư. Mỗi lần đi thấy tầm nhìn được mở mang hơn, cuộc sống ý nghĩa hơn và yêu quê hương đất nước, yêu con người hơn.

Vì vậy tranh thủ lúc chưa bị ràng buộc gia đình, hầu như năm nào em cũng cố gắng đi 1 chuyến vào những dịp nghỉ dài ngày. Bố mẹ mới đầu cũng ngăn cản, sau thì cũng quen dần.” - Hiền chia sẻ. Cũng theo Hiền phượt dịp Tết rất thú vị so với các dịp khác, vì mình được nếm trải hương vị Tết ở khắp các vùng miền cùng với những đồng bào dân tộc anh em. Có năm đón giao thừa với đồng bào người Mông ở Loóng Luông (Mộc Châu, Sơn La), đồng bào Mông ở đây dành cả tháng để ăn Tết, đàn, hát. Lại có năm thăm chợ tình Sa Pa ăn thịt nướng, uống rượu.

Không chỉ các bạn trẻ độc thân thích phượt mà nhiều cặp vợ chồng “ưa xê dịch” cũng tham gia vào những chuyến phượt. Trần Nam Thành (Gia Lâm, Hà Nội) cho biết hai vợ chồng lấy nhau được 3 năm nhưng vẫn kế hoạch chưa sinh con. Ăn Tết ở nhà, thăm thú họ hàng mãi cũng chán, đi chơi thì chen chúc, dịch vụ thì tranh thủ “chém” từ cái vé gửi xe trở đi. Thế nên năm nay hai vợ chồng quyết định nhập nhóm bạn bè đi du lịch bụi vào các tỉnh miền Tây. Nhóm của anh có 3 gia đình bao gồm 6 người lớn và 2 trẻ em (là con của 2 gia đình còn lại), tự chuẩn bị vé tàu xe, chỗ ăn chỗ ngủ để sáng sớm mùng 2 Tết là xuất phát.

Đối với dân phượt, dịp Tết Nguyên đán năm nay là một cơ hội hiếm hoi được nghỉ dài ngày. Người có nhóm gia đình, bạn bè thì đi chung, còn không chỉ cần lên các diễn đàn mạng “ới” một tiếng là có thể thành lập ngay một nhóm phượt. Trên các diễn đàn du lịch từ nhiều tháng trước đã xuất hiện hàng loạt lời kêu gọi tạo nhóm phượt Tết, kiểu như: “Cần tìm người đi Lào, Campuchia dịp Tết”, “Có ai đi xuyên Việt Tết này không?” “Singapore dịp Tết”, “Phượt miền Tây Tết âm lịch”, “Tìm bạn đồng hành phượt Trung Quốc ăn Tết”, “Ai muốn ăn Tết ở Hà Giang”, “Mùa đông Tây Nguyên”… được nhiều người hào hứng.

Nhiều thành viên vào hỏi kinh nghiệm, người đi rồi chia sẻ với người chưa đi. Một thành viên cho biết: Tết ở nhà năm nào cũng giống năm nào, chỗ chơi ở thành phố không có, về quê thì suốt ngày bị lôi đi uống rượu, rồi chúc mừng, mừng tuổi… vừa chán, vừa viêm màng túi. Thế nên năm nay phải làm một chuyến đi mấy nước láng giềng để trốn Tết. Đi du lịch thì mình cũng đi nhiều rồi, nhưng cảm giác tự cầm bản đồ lò mò chỗ nọ chỗ kia, đi những chỗ mình thích, ăn những món mình thích thì mới cảm nhận được hương vị nơi mình đến.

Điểm đến của dân phượt cũng vô cùng đa dạng. Người thì thích tới những điểm xa xôi, khó khăn như Mù Cang Chải (Yên Bái), một số huyện nghèo ở Hà Giang để kết hợp làm từ thiện. Lại có người thích hòa trong sương mù và ngắm những người dân tộc xúng xính váy áo ngày Tết ở Hà Giang, Sapa, Sơn La, Lai Châu… Lại có người trốn rét vào các tỉnh miền Nam như Vũng Tàu, Phan Thiết hay vùng Tây Nam Bộ. Với dân phượt trong nước thì hành lý chỉ gồm 1 chiếc ba lô đựng quần áo, máy ảnh và vài dụng cụ cần thiết, phương tiện thường là ô tô khách, tàu hỏa, có nhóm còn đi bằng xe máy.

Không nên quá cực đoan

Đối với người Việt Nam, Tết là dịp để quây quần gia đình, thăm hỏi chúc Tết họ hàng. Dân gian có câu “mùng một Tết cha, mùng 2 Tết mẹ, mùng 3 Tết thầy” cũng cho thấy truyền thống bao năm qua của người Việt là Tết hướng về gia đình, họ hàng. Tuy nhiên, cuộc sống ngày càng hiện đại và tư duy của lớp người trẻ cũng thay đổi nhiều cộng với áp lực cuộc sống nên những ngày Tết người ta có nhiều nhu cầu vui chơi, giải trí hơn.

Trương Phương Hiền quan điểm: Mọi người vẫn nghĩ cả năm có mấy ngày Tết để gặp nhau mà mình lại gói ghém đồ đạc để lên đường tìm những cái Tết ở những nơi xa lạ là “tư duy ngược”. Nhưng tôi nghĩ quan trọng là tấm lòng, trong cuộc sống thường ngày mình dành những thứ tốt đẹp nhất cho gia đình, ngày Tết mình cũng cố gắng dành một khoảng thời gian nhất định cho gia đình. Còn chuyện phượt ngày Tết, đã đam mê thì không đi không chịu được.

GS.TS Ngô Đức Thịnh (nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu văn hóa Việt Nam) cho rằng việc du lịch hay phượt dịp Tết là một trong những nhu cầu trong những nhu cầu đa dạng của xã hội hiện đại, nhất là năm nay thời gian nghỉ Tết dài đến 9 ngày. Nhiều người chọn hình thức đoàn tụ gia đình nhưng không nhất thiết ở nhà, ví dụ cả gia đình đi đến một nơi nào đó ăn Tết. Hay những bạn trẻ chưa có gia đình thì có xu hướng phượt Tết để tìm cảm giác mới mẻ.

“Việc này có thể nhận được phản ứng của nhiều người nhưng tôi nghĩ chúng ta nên chia sẻ, tạo điều kiện cho giới trẻ chứ không nên phê phán, cấm đoán họ. Những trường hợp cực đoan, vượt quá giới hạn sẽ được điều chỉnh, cân bằng trở lại vì tư duy của con người dao động theo kiểu con lắc. Có thể lúc còn trẻ thì họ muốn như vậy, nhưng vài ba năm nữa khi có gia đình họ sẽ hướng đến gia đình, họ hàng nhiều hơn.” – GS Ngô Đức Thịnh chia sẻ.

Korean Air! - Theo Linh Nhật (ANTĐ), internet

Với quan niệm “phượt” là lên đường để trải nghiệm thiên nhiên và cuộc sống, những năm gần đây, hình thức du lịch này đã trở thành xu hướng được nhiều bạn trẻ yêu thích. Tuy vậy, sự thiếu ý thức trên hành trình chinh phục thiên nhiên của một số cá nhân đã ảnh hưởng xấu đến hình ảnh của dân “phượt” chân chính…

“Phượt” và sự mê hoặc

Có thể nói, “phượt” đã trở thành trào lưu của giới trẻ, đặc biệt với những người ưa thích sự trải nghiệm, mạo hiểm. Hình ảnh những bạn trẻ khoác ba lô lên vai rời thành phố cùng nhau rong ruổi trên những chiếc xe máy vượt núi, băng rừng, chinh phục những đỉnh cao, địa danh mới ngày càng phổ biến.

Có thể kể đến một số địa danh được yêu thích của dân “phượt” ở phía Bắc là Tam Đảo, Sơn Tây, Sa Pa, Y Tý (Lào Cai), Mộc Châu, Hà Giang, thác Bản Giốc - Cao Bằng...

Khi được hỏi về cảm nghĩ lần đầu tiên đi “phượt”, Trịnh Thu Thủy, sinh viên ĐH Văn hóa hào hứng: “Không gì có thể đánh đổi được cảm giác khi được ngắm sự hùng vĩ của thác Bản Giốc hay sự lãng mạn đến mê người của bạt ngàn hoa cải trắng ở Mộc Châu. Đi “phượt”, em sẽ là người viết nên hành trình cho chính mình mà không bị hối thúc bởi hướng dẫn viên du lịch”. Tuy vậy, Thủy chia sẻ, trước khi đi, không ít bạn nghĩ đơn giản “phượt” chẳng qua là những chuyến du lịch ngắn ngày bằng xe máy. Khi nhập cuộc rồi họ mới thấy đó không phải là cuộc dạo chơi dễ dàng. “Phượt” không chỉ đem lại cho mỗi cá nhân cảm giác tự do mà còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ khó lường.

Hiện nay, không chỉ sinh viên, học sinh mà còn có khá nhiều nhân viên văn phòng cũng rất đam mê “phượt”. Anh Nguyễn Hùng - chuyên viên Bộ NN&PTNT, một dân “phượt” có thâm niên 7 năm tiết lộ, thật khó miêu tả cảm giác là người tự khám phá, tự mày mò khi lạc đường, rồi sung sướng đến tột cùng khi tìm thấy lối ra.

Không thể phủ nhận rằng qua những chuyến “phượt”, khả năng tự thích nghi và bảo vệ mình trong mỗi cá nhân sẽ tăng lên khi đối diện với những khó khăn. Đó là cách xác định phương hướng khi lạc đường, là cách sơ cứu, đối phó khi gặp nạn, là cách điều chỉnh xe hợp lý khi lên dốc đổ đèo...Những điều này chắc chắn khi đi du lịch theo tour bạn sẽ không bao giờ học được. Bên cạnh đó, “phượt” còn mang lại cảm giác mới mẻ, sự hồi hộp và mạo hiểm.

Là thành viên của một diễn đàn về “phượt”, nick hoangda thể hiện quan điểm, “phượt” chính là những chuyến đi bụi và ngẫu hứng, không có những khách sạn xa hoa và món ăn đắt tiền. “Phượt” là trào lưu lành mạnh nếu những cá nhân tham gia biết tự bảo vệ mình và bảo vệ vẻ đẹp nơi mình đặt chân đến. Thật tiếc là có không ít người đã bỏ qua mọi nguyên tắc coi “phượt” là liều mạng, là sự thể hiện một cách thái quá và kệch cỡm cái tôi cá nhân. Chắc chắn, không ai trong số họ đã một lần tự hỏi rằng, đằng sau bộ ảnh đẹp lung linh trong sắc màu của hoa cải, của ruộng bậc thang, của những con đèo hùng vĩ, họ đã để lại những gì? Tiếc thay, câu trả lời đó lại là những cánh đồng hoa giập nát tả tơi, những cung đường rất đẹp bị phủ đầy rác và sự mất lòng tin của người dân bản địa.

Lỗi từ sự thiếu ý thức

Cũng theo anh Nguyễn Hùng, thông thường một đoàn đi “phượt” gồm 20 người với 10 xe. Đi đầu là xe của trưởng đoàn (leader) và một xe được phân công chốt cuối cùng. Leader có trách nhiệm thu tiền và lo công tác hậu cần (nơi ăn, ngủ), chuẩn bị đồ sơ cứu, kẹo ngậm… đồng thời hướng dẫn mọi người bảo dưỡng xe trước khi đi, quy định khoảng cách giữa 2 xe. Mặc dù vậy nhưng trên thực tế đã có không ít người cố tình vi phạm nội quy của đoàn, như ham vui, nhậu nhẹt, chơi bời khuya nên không tỉnh táo khi đi đường, thậm chí còn tự ý đi sang vành đai bên kia biên giới hay thản nhiên trèo lên các cột mốc “tạo dáng” hoặc khắc tên trên đó. Có những leader trẻ, thấy đường đẹp nên phóng quá nhanh làm cả đoàn phóng theo rất nguy hiểm. Ngoài ra, một số leader còn tự tổ chức các cung “phượt”, thu tiền của các thành viên nhưng thu-chi không rõ ràng.

Về sự thiếu ý thức của dân “phượt”, cách đây khoảng 5 năm, một số hành vi không đẹp đã bị lên án mạnh mẽ trong cộng đồng “phượt” như việc mặc quần lót đứng cạnh đỉnh Fansipan hay vẽ lên tượng đài đèo Pha Đin. Những ngày gần đây, dân “phượt” lại được phen phẫn nộ trước hàng loạt những hình ảnh gây sốc như chạy xe máy vào cánh đồng hoa tam giác mạch, ngồi ngay trên nóc cột mốc quốc gia km số 0 - Hà Giang để chụp ảnh hay cả đoàn “phượt” nằm ngủ ngay ở góc cua trên mặt đường quốc lộ. Trước tình trạng này, đã có nhiều ý kiến bày tỏ sự phản đối, bất bình.

Nick yeuquehuong bức xúc: “Tôi nghĩ các leader khi tổ chức chuyến đi cần chuẩn bị kỹ lưỡng và động não hơn một chút, không nên đem tính mạng của các thành viên trong đoàn đánh cược với chuyến đi, bất chấp các quy định của Luật Giao thông. Các bạn hãy để những lần đi “phượt” là kỷ niệm vui chứ đừng để nó là vết đen trong cuộc đời mình. Những người khác cũng nên coi đây là bài học kinh nghiệm cho bản thân để không lặp lại sai lầm tương tự. Hy vọng những con sâu làm rầu nồi canh, làm ảnh hưởng đến hình ảnh của dân đi như thế này không có nhiều trong tương lai”.

Bạn Lê Xuân Khoa, sinh viên trường ĐH Hà Nội - người đã có hàng chục chuyến đi “phượt” than thở: “Việc được đi đây đi đó, được tận mắt chiêm ngưỡng những cảnh đẹp của đất nước là hạnh phúc của những ai ưa khám phá. Song, hiện lại có không ít “dân phượt” chỉ coi mỗi chuyến đi như một thành tích để khoe khoang với bạn bè. Họ không hiểu rằng “phượt” không đồng nghĩa với bốc đồng, hoang dại và những điều điên rồ. Do đó, họ đã sẵn sàng bất chấp sự an toàn của người khác, làm những trò lố bịch tàn phá thiên nhiên, cảnh quan và gây mâu thuẫn với người dân bản địa. Điều này là không thể chấp nhận được”.

Phượt không phải là điều gì quá to tát mà đơn giản chỉ là lên đường và trải nghiệm. Bất kỳ sự cố xảy ra nào trong quá trình “phượt” có thể làm tan rã một nhóm và làm ảnh hưởng đến uy tín của cộng đồng “phượt” chân chính. Đó cũng chính là một trong những  nguyên nhân làm phát sinh nhiều rủi ro đáng tiếc, khiến không ít người đã phải trả giá bằng cả mạng sống của mình…

Bên cạnh những điều thú vị để thoả mãn niềm đam mê khám phá bất tận của những bạn trẻ sẵn sàng cháy hết mình với niềm yêu thích xê dịch, “phượt” cũng tiềm ẩn những nguy hiểm khó lường.

Rủi ro rình rập

Trong các chuyến “phượt”, xe máy là phương tiện thường được các bạn trẻ lựa chọn để có thể tự do khám phá những nơi “thâm sơn cùng cốc”, nhằm tiết kiệm chi phí, tự chủ về thời gian, chủ động dừng ở những đoạn có cảnh đẹp để chụp hình… Song, nó cũng là “yếu tố” đầu tiên tạo nên những rủi ro. “Với sự năng động, nhiệt huyết, ưa mạo hiểm, khám phá của tuổi trẻ nên những cung đường càng sâu, càng xa, càng nguy hiểm càng có sức hấp dẫn lớn. Tuy nhiên, trong những chuyến đi ấy, địa hình luôn là yếu tố khiến dân “phượt” lo ngại”, Nguyễn Huy Hoàng, sinh viên ĐH Ngoại ngữ, một dân “phượt” chuyên nghiệp chia sẻ.

Tuy tình trạng ngã xe, tai nạn khi “phượt” xe máy lên các vùng núi cao xảy ra khá nhiều nhưng những hành trình ấy vẫn vô cùng hấp dẫn giới trẻ. Nhiều bạn biết nguy hiểm có thể rình rập mình ở phía trước nhưng họ vẫn quyết tâm chinh phục, bởi mong muốn được trải nghiệm và vượt qua chính mình. Hồng Hạnh, 23 tuổi - thành viên đoàn “phượt” xe máy lên Hà Giang cuối tháng 10 vừa rồi kể lại: “Trong chuyến đi vừa rồi, em đã chứng kiến 4 vụ tai nạn của các đoàn “phượt” Hà Giang. Nguyên nhân một phần là do đường sá hiểm trở, song không ít vụ tai nạn xảy ra bởi tính hiếu thắng, sự liều lĩnh của các tay lái thích phóng nhanh, vượt ẩu. Chặng đầu tiên, bọn em đi xuyên đêm từ Tuyên Quang lên thị xã Hà Giang. Do đi với tốc độ cao, lúc gặp ô tô trên đường phải phanh gấp nên em và 2 bạn nữa bị ngã xe khá nặng…”. Hạnh may mắn chỉ bị thương nhẹ, nhưng 2 thành viên đi cùng bị vỡ đầu gối phải đón xe về Hà Nội ngay trong đêm.

Một số bạn trẻ còn bất chấp những khó khăn của thời tiết mưa gió, bão lũ, sạt lở,… để chinh phục những vùng đất mà họ đã lên kế hoạch trước đó. Bên cạnh đó, số lượng người quá đông, khó kiểm soát được đội hình cũng khiến những tai nạn đáng tiếc xảy ra. Ngoài những yếu tố khách quan, con người cũng là nguyên nhân quan trọng, bắt nguồn từ việc không hiểu nhau, mất đoàn kết nội bộ, dẫn đến xích mích khiến các thành viên trong đoàn có những hành động không hay.

Tuấn Anh - leader (người đứng đầu) một nhóm “phượt” đã đúc kết kinh nghiệm, đó là luôn phải chuẩn bị kỹ càng cho những chuyến đi. Đầu tiên, phải đặc biệt quan tâm tới thông tin, hiểu biết về thời tiết, đường đi, sinh hoạt… để có sự chuẩn bị tốt nhất. Trước mỗi chuyến “phượt”, phương tiện là yếu tố quan trọng cần quan tâm. Do vậy, xe máy phải được kiểm tra kỹ càng. Sau mỗi chuyến đi phải bảo dưỡng xe cẩn thận, tránh nguy hiểm cho những lần “phượt” sau. Trên đường “phượt” luôn gặp phải những sự cố bất ngờ nhưng các thành viên, đặc biệt là leader phải bình tĩnh và cùng nhau tìm hướng giải quyết phù hợp. Điều quan trọng là mọi người trong đoàn để cùng vượt qua các chặng đường một cách an toàn nhất.

Những chuyến đi dang dở…

Cuối tháng 2-2009, trên cung đường từ Thái Nguyên đi Bắc Kạn, một vụ tai nạn khiến giới “phượt” bàng hoàng. Đó là việc một nam sinh viên ĐH Mỏ Địa chất cầm lái bị tử nạn, còn bạn gái đang là sinh viên ĐH KTQD ngồi sau phải trải qua những ngày dài đau đớn trong bệnh viện vì chấn thương sọ não. Đó là chuyến đi đầu tiên và cũng là chuyến đi cuối cùng của đôi bạn trẻ. Tháng 9-2010 hai thành viên trong nhóm “phượt” Thái Bình và Hải Phòng cũng đã tử nạn tại Lào Cai.

Tháng 7-2012, một bạn gái SN 1991 đã tử vong  trên đường chinh phục cực Đông của Việt Nam do đuối sức và thiếu hụt dinh dưỡng nhiều ngày. Và gần đây, N.Q.V (20 tuổi) cùng 2 thành viên khác trong đoàn đã phải dừng hành trình, đón ô tô về Hà Nội do bị ngã xe trong khi “phượt” với một nhóm khoảng 50 người lên Hà Giang.

Theo anh Trần Thanh Thảo, một trong những người đầu tiên gia nhập vào xu hướng này trải lòng, sau mỗi chuyến “phượt”, điều mà bất cứ ai cũng quan tâm chính là sự an toàn của chính mình. Đó cũng là thước đo kết quả và chất lượng mỗi cuộc hành trình. Điều đó càng được lưu ý hơn ở chặng đường về, các thành viên phần nào đã thấm mệt và lúc này tâm lý của mọi người là muốn được trở về nhà. Việc thúc giục nhau, mạnh ai người đó chạy, rất khó kiểm soát. Những lúc như vậy, tai nạn rất dễ xảy ra.

Giống như cái tên dân dã của mình, “phượt” hay còn gọi là du lịch bụi được nhiều người đánh giá là hình thức du lịch ít tốn kém. Và để tiết kiệm chi phí, nhiều dân “phượt” đã lựa chọn “khách sạn nghìn sao” làm nơi tá túc qua đêm. Tuy nhiên, nếu không tìm được những chỗ nghỉ an toàn, hình thức ngủ bụi này có thể khiến dân “phượt” gặp nhiều rủi ro như mất trộm, mất cắp. Thậm chí, việc ngủ ngay cạnh đường quốc lộ có thể khiến các thành viên mất mạng bất cứ lúc nào.

Không thể phủ nhận, “phượt” là một hình thức du lịch đem đến cho những ai ưa thích sự mạo hiểm, khám khá những miền đất lạ những trải nghiệm tuyệt vời. Song, để có một chuyến đi an toàn, lưu giữ lại nhiều kỷ niệm đẹp và cùng viết nên những cuộc hành trình đầy ý nghĩa, mỗi cá nhân hãy chuẩn bị cho mình những kiến thức cơ bản để tự bảo vệ bản thân, tạo nên hình ảnh đẹp và văn minh về một hình thức du lịch khám phá mới này.

Korean Air! - Theo Ngọc Bảo- Huệ Linh (ANTĐ), internet

Với quan niệm “phượt” là lên đường để trải nghiệm thiên nhiên và cuộc sống, những năm gần đây, hình thức du lịch này đã trở thành xu hướng được nhiều bạn trẻ yêu thích. Tuy vậy, sự thiếu ý thức trên hành trình chinh phục thiên nhiên của một số cá nhân đã ảnh hưởng xấu đến hình ảnh của dân “phượt” chân chính…

“Phượt” và sự mê hoặc

Có thể nói, “phượt” đã trở thành trào lưu của giới trẻ, đặc biệt với những người ưa thích sự trải nghiệm, mạo hiểm. Hình ảnh những bạn trẻ khoác ba lô lên vai rời thành phố cùng nhau rong ruổi trên những chiếc xe máy vượt núi, băng rừng, chinh phục những đỉnh cao, địa danh mới ngày càng phổ biến.

Có thể kể đến một số địa danh được yêu thích của dân “phượt” ở phía Bắc là Tam Đảo, Sơn Tây, Sa Pa, Y Tý (Lào Cai), Mộc Châu, Hà Giang, thác Bản Giốc - Cao Bằng...

Khi được hỏi về cảm nghĩ lần đầu tiên đi “phượt”, Trịnh Thu Thủy, sinh viên ĐH Văn hóa hào hứng: “Không gì có thể đánh đổi được cảm giác khi được ngắm sự hùng vĩ của thác Bản Giốc hay sự lãng mạn đến mê người của bạt ngàn hoa cải trắng ở Mộc Châu. Đi “phượt”, em sẽ là người viết nên hành trình cho chính mình mà không bị hối thúc bởi hướng dẫn viên du lịch”. Tuy vậy, Thủy chia sẻ, trước khi đi, không ít bạn nghĩ đơn giản “phượt” chẳng qua là những chuyến du lịch ngắn ngày bằng xe máy. Khi nhập cuộc rồi họ mới thấy đó không phải là cuộc dạo chơi dễ dàng. “Phượt” không chỉ đem lại cho mỗi cá nhân cảm giác tự do mà còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ khó lường.

Hiện nay, không chỉ sinh viên, học sinh mà còn có khá nhiều nhân viên văn phòng cũng rất đam mê “phượt”. Anh Nguyễn Hùng - chuyên viên Bộ NN&PTNT, một dân “phượt” có thâm niên 7 năm tiết lộ, thật khó miêu tả cảm giác là người tự khám phá, tự mày mò khi lạc đường, rồi sung sướng đến tột cùng khi tìm thấy lối ra.

Không thể phủ nhận rằng qua những chuyến “phượt”, khả năng tự thích nghi và bảo vệ mình trong mỗi cá nhân sẽ tăng lên khi đối diện với những khó khăn. Đó là cách xác định phương hướng khi lạc đường, là cách sơ cứu, đối phó khi gặp nạn, là cách điều chỉnh xe hợp lý khi lên dốc đổ đèo...Những điều này chắc chắn khi đi du lịch theo tour bạn sẽ không bao giờ học được. Bên cạnh đó, “phượt” còn mang lại cảm giác mới mẻ, sự hồi hộp và mạo hiểm.

Là thành viên của một diễn đàn về “phượt”, nick hoangda thể hiện quan điểm, “phượt” chính là những chuyến đi bụi và ngẫu hứng, không có những khách sạn xa hoa và món ăn đắt tiền. “Phượt” là trào lưu lành mạnh nếu những cá nhân tham gia biết tự bảo vệ mình và bảo vệ vẻ đẹp nơi mình đặt chân đến. Thật tiếc là có không ít người đã bỏ qua mọi nguyên tắc coi “phượt” là liều mạng, là sự thể hiện một cách thái quá và kệch cỡm cái tôi cá nhân. Chắc chắn, không ai trong số họ đã một lần tự hỏi rằng, đằng sau bộ ảnh đẹp lung linh trong sắc màu của hoa cải, của ruộng bậc thang, của những con đèo hùng vĩ, họ đã để lại những gì? Tiếc thay, câu trả lời đó lại là những cánh đồng hoa giập nát tả tơi, những cung đường rất đẹp bị phủ đầy rác và sự mất lòng tin của người dân bản địa.

Lỗi từ sự thiếu ý thức

Cũng theo anh Nguyễn Hùng, thông thường một đoàn đi “phượt” gồm 20 người với 10 xe. Đi đầu là xe của trưởng đoàn (leader) và một xe được phân công chốt cuối cùng. Leader có trách nhiệm thu tiền và lo công tác hậu cần (nơi ăn, ngủ), chuẩn bị đồ sơ cứu, kẹo ngậm… đồng thời hướng dẫn mọi người bảo dưỡng xe trước khi đi, quy định khoảng cách giữa 2 xe. Mặc dù vậy nhưng trên thực tế đã có không ít người cố tình vi phạm nội quy của đoàn, như ham vui, nhậu nhẹt, chơi bời khuya nên không tỉnh táo khi đi đường, thậm chí còn tự ý đi sang vành đai bên kia biên giới hay thản nhiên trèo lên các cột mốc “tạo dáng” hoặc khắc tên trên đó. Có những leader trẻ, thấy đường đẹp nên phóng quá nhanh làm cả đoàn phóng theo rất nguy hiểm. Ngoài ra, một số leader còn tự tổ chức các cung “phượt”, thu tiền của các thành viên nhưng thu-chi không rõ ràng.

Về sự thiếu ý thức của dân “phượt”, cách đây khoảng 5 năm, một số hành vi không đẹp đã bị lên án mạnh mẽ trong cộng đồng “phượt” như việc mặc quần lót đứng cạnh đỉnh Fansipan hay vẽ lên tượng đài đèo Pha Đin. Những ngày gần đây, dân “phượt” lại được phen phẫn nộ trước hàng loạt những hình ảnh gây sốc như chạy xe máy vào cánh đồng hoa tam giác mạch, ngồi ngay trên nóc cột mốc quốc gia km số 0 - Hà Giang để chụp ảnh hay cả đoàn “phượt” nằm ngủ ngay ở góc cua trên mặt đường quốc lộ. Trước tình trạng này, đã có nhiều ý kiến bày tỏ sự phản đối, bất bình.

Nick yeuquehuong bức xúc: “Tôi nghĩ các leader khi tổ chức chuyến đi cần chuẩn bị kỹ lưỡng và động não hơn một chút, không nên đem tính mạng của các thành viên trong đoàn đánh cược với chuyến đi, bất chấp các quy định của Luật Giao thông. Các bạn hãy để những lần đi “phượt” là kỷ niệm vui chứ đừng để nó là vết đen trong cuộc đời mình. Những người khác cũng nên coi đây là bài học kinh nghiệm cho bản thân để không lặp lại sai lầm tương tự. Hy vọng những con sâu làm rầu nồi canh, làm ảnh hưởng đến hình ảnh của dân đi như thế này không có nhiều trong tương lai”.

Bạn Lê Xuân Khoa, sinh viên trường ĐH Hà Nội - người đã có hàng chục chuyến đi “phượt” than thở: “Việc được đi đây đi đó, được tận mắt chiêm ngưỡng những cảnh đẹp của đất nước là hạnh phúc của những ai ưa khám phá. Song, hiện lại có không ít “dân phượt” chỉ coi mỗi chuyến đi như một thành tích để khoe khoang với bạn bè. Họ không hiểu rằng “phượt” không đồng nghĩa với bốc đồng, hoang dại và những điều điên rồ. Do đó, họ đã sẵn sàng bất chấp sự an toàn của người khác, làm những trò lố bịch tàn phá thiên nhiên, cảnh quan và gây mâu thuẫn với người dân bản địa. Điều này là không thể chấp nhận được”.

Phượt không phải là điều gì quá to tát mà đơn giản chỉ là lên đường và trải nghiệm. Bất kỳ sự cố xảy ra nào trong quá trình “phượt” có thể làm tan rã một nhóm và làm ảnh hưởng đến uy tín của cộng đồng “phượt” chân chính. Đó cũng chính là một trong những  nguyên nhân làm phát sinh nhiều rủi ro đáng tiếc, khiến không ít người đã phải trả giá bằng cả mạng sống của mình…

Bên cạnh những điều thú vị để thoả mãn niềm đam mê khám phá bất tận của những bạn trẻ sẵn sàng cháy hết mình với niềm yêu thích xê dịch, “phượt” cũng tiềm ẩn những nguy hiểm khó lường.

Rủi ro rình rập

Trong các chuyến “phượt”, xe máy là phương tiện thường được các bạn trẻ lựa chọn để có thể tự do khám phá những nơi “thâm sơn cùng cốc”, nhằm tiết kiệm chi phí, tự chủ về thời gian, chủ động dừng ở những đoạn có cảnh đẹp để chụp hình… Song, nó cũng là “yếu tố” đầu tiên tạo nên những rủi ro. “Với sự năng động, nhiệt huyết, ưa mạo hiểm, khám phá của tuổi trẻ nên những cung đường càng sâu, càng xa, càng nguy hiểm càng có sức hấp dẫn lớn. Tuy nhiên, trong những chuyến đi ấy, địa hình luôn là yếu tố khiến dân “phượt” lo ngại”, Nguyễn Huy Hoàng, sinh viên ĐH Ngoại ngữ, một dân “phượt” chuyên nghiệp chia sẻ.

Tuy tình trạng ngã xe, tai nạn khi “phượt” xe máy lên các vùng núi cao xảy ra khá nhiều nhưng những hành trình ấy vẫn vô cùng hấp dẫn giới trẻ. Nhiều bạn biết nguy hiểm có thể rình rập mình ở phía trước nhưng họ vẫn quyết tâm chinh phục, bởi mong muốn được trải nghiệm và vượt qua chính mình. Hồng Hạnh, 23 tuổi - thành viên đoàn “phượt” xe máy lên Hà Giang cuối tháng 10 vừa rồi kể lại: “Trong chuyến đi vừa rồi, em đã chứng kiến 4 vụ tai nạn của các đoàn “phượt” Hà Giang. Nguyên nhân một phần là do đường sá hiểm trở, song không ít vụ tai nạn xảy ra bởi tính hiếu thắng, sự liều lĩnh của các tay lái thích phóng nhanh, vượt ẩu. Chặng đầu tiên, bọn em đi xuyên đêm từ Tuyên Quang lên thị xã Hà Giang. Do đi với tốc độ cao, lúc gặp ô tô trên đường phải phanh gấp nên em và 2 bạn nữa bị ngã xe khá nặng…”. Hạnh may mắn chỉ bị thương nhẹ, nhưng 2 thành viên đi cùng bị vỡ đầu gối phải đón xe về Hà Nội ngay trong đêm.

Một số bạn trẻ còn bất chấp những khó khăn của thời tiết mưa gió, bão lũ, sạt lở,… để chinh phục những vùng đất mà họ đã lên kế hoạch trước đó. Bên cạnh đó, số lượng người quá đông, khó kiểm soát được đội hình cũng khiến những tai nạn đáng tiếc xảy ra. Ngoài những yếu tố khách quan, con người cũng là nguyên nhân quan trọng, bắt nguồn từ việc không hiểu nhau, mất đoàn kết nội bộ, dẫn đến xích mích khiến các thành viên trong đoàn có những hành động không hay.

Tuấn Anh - leader (người đứng đầu) một nhóm “phượt” đã đúc kết kinh nghiệm, đó là luôn phải chuẩn bị kỹ càng cho những chuyến đi. Đầu tiên, phải đặc biệt quan tâm tới thông tin, hiểu biết về thời tiết, đường đi, sinh hoạt… để có sự chuẩn bị tốt nhất. Trước mỗi chuyến “phượt”, phương tiện là yếu tố quan trọng cần quan tâm. Do vậy, xe máy phải được kiểm tra kỹ càng. Sau mỗi chuyến đi phải bảo dưỡng xe cẩn thận, tránh nguy hiểm cho những lần “phượt” sau. Trên đường “phượt” luôn gặp phải những sự cố bất ngờ nhưng các thành viên, đặc biệt là leader phải bình tĩnh và cùng nhau tìm hướng giải quyết phù hợp. Điều quan trọng là mọi người trong đoàn để cùng vượt qua các chặng đường một cách an toàn nhất.

Những chuyến đi dang dở…

Cuối tháng 2-2009, trên cung đường từ Thái Nguyên đi Bắc Kạn, một vụ tai nạn khiến giới “phượt” bàng hoàng. Đó là việc một nam sinh viên ĐH Mỏ Địa chất cầm lái bị tử nạn, còn bạn gái đang là sinh viên ĐH KTQD ngồi sau phải trải qua những ngày dài đau đớn trong bệnh viện vì chấn thương sọ não. Đó là chuyến đi đầu tiên và cũng là chuyến đi cuối cùng của đôi bạn trẻ. Tháng 9-2010 hai thành viên trong nhóm “phượt” Thái Bình và Hải Phòng cũng đã tử nạn tại Lào Cai.

Tháng 7-2012, một bạn gái SN 1991 đã tử vong  trên đường chinh phục cực Đông của Việt Nam do đuối sức và thiếu hụt dinh dưỡng nhiều ngày. Và gần đây, N.Q.V (20 tuổi) cùng 2 thành viên khác trong đoàn đã phải dừng hành trình, đón ô tô về Hà Nội do bị ngã xe trong khi “phượt” với một nhóm khoảng 50 người lên Hà Giang.

Theo anh Trần Thanh Thảo, một trong những người đầu tiên gia nhập vào xu hướng này trải lòng, sau mỗi chuyến “phượt”, điều mà bất cứ ai cũng quan tâm chính là sự an toàn của chính mình. Đó cũng là thước đo kết quả và chất lượng mỗi cuộc hành trình. Điều đó càng được lưu ý hơn ở chặng đường về, các thành viên phần nào đã thấm mệt và lúc này tâm lý của mọi người là muốn được trở về nhà. Việc thúc giục nhau, mạnh ai người đó chạy, rất khó kiểm soát. Những lúc như vậy, tai nạn rất dễ xảy ra.

Giống như cái tên dân dã của mình, “phượt” hay còn gọi là du lịch bụi được nhiều người đánh giá là hình thức du lịch ít tốn kém. Và để tiết kiệm chi phí, nhiều dân “phượt” đã lựa chọn “khách sạn nghìn sao” làm nơi tá túc qua đêm. Tuy nhiên, nếu không tìm được những chỗ nghỉ an toàn, hình thức ngủ bụi này có thể khiến dân “phượt” gặp nhiều rủi ro như mất trộm, mất cắp. Thậm chí, việc ngủ ngay cạnh đường quốc lộ có thể khiến các thành viên mất mạng bất cứ lúc nào.

Không thể phủ nhận, “phượt” là một hình thức du lịch đem đến cho những ai ưa thích sự mạo hiểm, khám khá những miền đất lạ những trải nghiệm tuyệt vời. Song, để có một chuyến đi an toàn, lưu giữ lại nhiều kỷ niệm đẹp và cùng viết nên những cuộc hành trình đầy ý nghĩa, mỗi cá nhân hãy chuẩn bị cho mình những kiến thức cơ bản để tự bảo vệ bản thân, tạo nên hình ảnh đẹp và văn minh về một hình thức du lịch khám phá mới này.

Korean Air! - Theo Ngọc Bảo- Huệ Linh (ANTĐ), internet

Khi Phanxipăng đã trở thành một điểm đến phổ thông, thì xu hướng đi tìm kiếm những đỉnh cao mới nhen nhóm trong lòng dân đi. Nhiều cung đường mới được phát hiện, hình thành và chinh phục, đem lại nhiều ấn tượng và sự thỏa mãn cho những người leo núi, đi rừng không chuyên.

“Chúng tôi đã lên đỉnh Pu Ta Leng”

Là người say mê “vùng cao”, Body Party (tên - nickname dân du lịch sử dụng trên các diễn đàn mạng) từng chinh phục Phanxipăng (Lào Cai) nhiều lần theo những cung đường mới và đã đặt chân lên đỉnh Phu Song Sung (Yên Bái) cao xấp xỉ 3.000m. Mới đây nhất, Body cùng với Soi7x và Bazo là những người đầu tiên có mặt trên đỉnh Pu Ta Leng (Lai Châu) cao gần 3.100m, đỉnh núi được coi là nóc nhà thứ hai của Việt Nam.

Ngồi với Body, những câu chuyện kể về đêm trăng sáng ngồi trên mây trắng Tà Xùa (Yên Bái) nhóm lửa và uống rượu cùng đồng đội với những kỷ niệm phiêu diêu, huyền hoặc đã in vào ký ức... như không bao giờ dứt.

Có thể nói khi phong trào đi du lịch bằng xe máy đang trở nên quá phổ biến với các bạn trẻ, thì việc tìm cho mình một đam mê qua những hành trình chinh phục đỉnh cao đã tạo một góc nhìn mới cho dân đi. Các chuyến đi đều mang tính tự túc, tự mở cung và tự tổ chức, người đi sau học kinh nghiệm của người đi trước.

Hiện ở Hà Nội, thỉnh thoảng lại có một nhóm tổ chức leo núi Hàm Lợn (Sóc Sơn, Hà Nội), Tam Đảo (Vĩnh Phúc), Tây Yên Tử (Bắc Giang) vào dịp cuối tuần. Ở miền Trung, một số điểm đến hay được các bạn trẻ lựa chọn như núi Hòn Bà (Nha Trang), Sơn Trà (Đà Nẵng), Bạch Mã (Thừa Thiên - Huế).

Tuy nhiên, ở miền Nam, do điều kiện địa hình không phong phú như miền núi phía Bắc nên không có nhiều “đỉnh cao” để lựa chọn. Tây nguyên có dãy Trường Sơn hùng vĩ nhưng cũng chưa được dân đi khai phá.

Khai phá những đỉnh cao

Do đặc điểm địa hình cũng như phong trào còn non trẻ, các cung leo núi, băng rừng ở miền Trung và miền Nam chưa thật sự hiểm hóc như vùng núi phía Bắc. Công tác tổ chức thực hiện dễ dàng hơn do cung ngắn, độ khó trung bình, thời gian ít. Ngược lại, một vài nhóm có kinh nghiệm ở Hà Nội thường mày mò tổ chức một nhóm đi nhỏ với cung đường hiểm trở, mất nhiều công sức và đôi khi không thành công.

Trước kia, khi phong trào đi tìm “chấm” (*) còn mạnh, việc chinh phục những “chấm” khó ở Hàm Yên (Tuyên Quang), Mường Sai (Sông Mã, Sơn La) hay Khau Cọ (Văn Bàn, Lào Cai) cũng hay cuốn dân đi vào những hành trình leo núi băng rừng không đoán trước được kết quả. Trong năm 2011-2012, đỉnh Pù Luông (Thanh Hóa), đỉnh Phu Song Sung (Yên Bái) và gần đây là đỉnh Pu Ta Leng đã trở thành những đích đến hấp dẫn nhất của dân leo núi đi rừng không chuyên. Đã có nhiều chuyến đi tiền trạm, khám phá và thất bại. Nhóm sau rút kinh nghiệm của nhóm trước, cuối cùng cũng đến lúc tìm ra con đường đến đích cho những người trẻ đam mê khám phá và chinh phục.

Tổ chức leo núi thường phức tạp, phải tìm kiếm bản đồ địa hình tỉ lệ lớn, hiểu biết cách thức đọc bản đồ, phân tích được địa hình và quyết định lộ trình sao cho hợp lý về mặt sức khỏe và thời gian, cũng như phải tính toán được sự hỗ trợ từ cư dân bản địa với chuyến đi. Bản thân sự chuẩn bị cho chuyến đi một cách kỹ lưỡng, những trao đổi mang tính kiến thức được chia sẻ trên nhiều diễn đàn đã mang lại nhiều câu chuyện thú vị, giúp nhiều nhóm đi thành công.

Những đỉnh cao châu Á

Nếu những lộ trình chinh phục đỉnh cao ở trong nước mang tính chủ động và độc lập cao, hầu như không do một công ty lữ hành hay hiệp hội nào tổ chức, dân đi muốn leo núi ở ngoài biên giới lại phải tự tìm kiếm thông tin trên mạng và qua kinh nghiệm của những người đi trước để có thể đặt dịch vụ cho một chuyến đi với chi phí hợp lý. Những ngọn núi ở châu Á phù hợp về chi phí và thời gian với dân “bụi” hay được lựa chọn là đỉnh Kinabalu cao nhất Đông Nam Á (Malaysia), núi Phú Sĩ (Nhật Bản), các cung đường ở vùng nóc nhà thế giới Tây Tạng, Nepal, các đỉnh núi lửa Pinatubo, Taal ở Philippines, núi lửa Semeru (đảo Java, Indonesia)...

Đặc điểm của các chuyến đi này là đều có dịch vụ du lịch do người bản địa cung cấp, du khách chỉ cần tìm hiểu kỹ cung đường và giá cả để đảm bảo phù hợp với kế hoạch cá nhân. Do yếu tố kinh tế chi phối nên không có nhiều dân du lịch bụi có cơ hội thực hiện được các chuyến chinh phục đỉnh cao ngoài biên giới kể trên. Tuy nhiên, ngoài đặc điểm tuyệt vời của địa hình với thiên nhiên kỳ vỹ và ấn tượng, việc chinh phục các điểm đến này cũng là những minh chứng sâu sắc về ý chí vượt qua thử thách của con người.

Để được “đi”



Leo núi, băng rừng, chinh phục những đỉnh cao là một hình thức du lịch được yêu thích trên thế giới. Một sở thích lành mạnh, thỏa mãn được đam mê khám phá những khu vực thiên nhiên hoang dã, hấp dẫn và độc đáo. Sau những chuyến đi mà ý chí đóng vai trò cực kỳ quan trọng này, nhiều người đã tìm lại được cho mình nguồn năng lượng dồi dào, tươi mới trong cuộc sống cũng như nhiệt huyết cho nhiều chuyến đi tiếp sau này.

Sau khi đỉnh cao Pu Ta Leng được chinh phục, sẽ có những đỉnh cao khác trong bản đồ Việt Nam được hướng tới như đỉnh Nhĩ Cù San (Bát Xát, Lào Cai), đỉnh Ngọc Linh (dãy Trường Sơn) với đam mê và nhiệt huyết của những người leo núi, băng rừng không chuyên. Đó chính là những hành trình mới, hấp dẫn và nhiều mơ ước, đang thúc gọi những người trẻ lên đường, đơn giản chỉ là để được “đi”.

* Cách gọi tên điểm giao cắt giữa một kinh độ chẵn với một vĩ độ chẵn.

Korean Air! - Theo Băng Giang (TTO) và nhiều nguồn khác.

- Bản đồ của google có một chút nhầm lẫn trong chú thích về núi Pu Ta Leng. Ngọn núi này thực chất thuộc địa phận huyện Tam Đường - Lai Châu (không phải Tam Đường Lào Cai) - Huyện này có địa thế bao bọc gần như xung quanh thị xã Lai Châu (vì thị xã thực chất được tách ra từ huyện Tam Đường cũ khi chia tách tỉnh năm 2003). Do rất gần thị xã Lai Châu và thị trấn Tam Đường nên khi trời nắng, từ khu vực quảng trường thị xã Lai Châu có thể quan sát thấy khu vực này bằng mắt thường.

Khi Phanxipăng đã trở thành một điểm đến phổ thông, thì xu hướng đi tìm kiếm những đỉnh cao mới nhen nhóm trong lòng dân đi. Nhiều cung đường mới được phát hiện, hình thành và chinh phục, đem lại nhiều ấn tượng và sự thỏa mãn cho những người leo núi, đi rừng không chuyên.

“Chúng tôi đã lên đỉnh Pu Ta Leng”

Là người say mê “vùng cao”, Body Party (tên - nickname dân du lịch sử dụng trên các diễn đàn mạng) từng chinh phục Phanxipăng (Lào Cai) nhiều lần theo những cung đường mới và đã đặt chân lên đỉnh Phu Song Sung (Yên Bái) cao xấp xỉ 3.000m. Mới đây nhất, Body cùng với Soi7x và Bazo là những người đầu tiên có mặt trên đỉnh Pu Ta Leng (Lai Châu) cao gần 3.100m, đỉnh núi được coi là nóc nhà thứ hai của Việt Nam.

Ngồi với Body, những câu chuyện kể về đêm trăng sáng ngồi trên mây trắng Tà Xùa (Yên Bái) nhóm lửa và uống rượu cùng đồng đội với những kỷ niệm phiêu diêu, huyền hoặc đã in vào ký ức... như không bao giờ dứt.

Có thể nói khi phong trào đi du lịch bằng xe máy đang trở nên quá phổ biến với các bạn trẻ, thì việc tìm cho mình một đam mê qua những hành trình chinh phục đỉnh cao đã tạo một góc nhìn mới cho dân đi. Các chuyến đi đều mang tính tự túc, tự mở cung và tự tổ chức, người đi sau học kinh nghiệm của người đi trước.

Hiện ở Hà Nội, thỉnh thoảng lại có một nhóm tổ chức leo núi Hàm Lợn (Sóc Sơn, Hà Nội), Tam Đảo (Vĩnh Phúc), Tây Yên Tử (Bắc Giang) vào dịp cuối tuần. Ở miền Trung, một số điểm đến hay được các bạn trẻ lựa chọn như núi Hòn Bà (Nha Trang), Sơn Trà (Đà Nẵng), Bạch Mã (Thừa Thiên - Huế).

Tuy nhiên, ở miền Nam, do điều kiện địa hình không phong phú như miền núi phía Bắc nên không có nhiều “đỉnh cao” để lựa chọn. Tây nguyên có dãy Trường Sơn hùng vĩ nhưng cũng chưa được dân đi khai phá.

Khai phá những đỉnh cao

Do đặc điểm địa hình cũng như phong trào còn non trẻ, các cung leo núi, băng rừng ở miền Trung và miền Nam chưa thật sự hiểm hóc như vùng núi phía Bắc. Công tác tổ chức thực hiện dễ dàng hơn do cung ngắn, độ khó trung bình, thời gian ít. Ngược lại, một vài nhóm có kinh nghiệm ở Hà Nội thường mày mò tổ chức một nhóm đi nhỏ với cung đường hiểm trở, mất nhiều công sức và đôi khi không thành công.

Trước kia, khi phong trào đi tìm “chấm” (*) còn mạnh, việc chinh phục những “chấm” khó ở Hàm Yên (Tuyên Quang), Mường Sai (Sông Mã, Sơn La) hay Khau Cọ (Văn Bàn, Lào Cai) cũng hay cuốn dân đi vào những hành trình leo núi băng rừng không đoán trước được kết quả. Trong năm 2011-2012, đỉnh Pù Luông (Thanh Hóa), đỉnh Phu Song Sung (Yên Bái) và gần đây là đỉnh Pu Ta Leng đã trở thành những đích đến hấp dẫn nhất của dân leo núi đi rừng không chuyên. Đã có nhiều chuyến đi tiền trạm, khám phá và thất bại. Nhóm sau rút kinh nghiệm của nhóm trước, cuối cùng cũng đến lúc tìm ra con đường đến đích cho những người trẻ đam mê khám phá và chinh phục.

Tổ chức leo núi thường phức tạp, phải tìm kiếm bản đồ địa hình tỉ lệ lớn, hiểu biết cách thức đọc bản đồ, phân tích được địa hình và quyết định lộ trình sao cho hợp lý về mặt sức khỏe và thời gian, cũng như phải tính toán được sự hỗ trợ từ cư dân bản địa với chuyến đi. Bản thân sự chuẩn bị cho chuyến đi một cách kỹ lưỡng, những trao đổi mang tính kiến thức được chia sẻ trên nhiều diễn đàn đã mang lại nhiều câu chuyện thú vị, giúp nhiều nhóm đi thành công.

Những đỉnh cao châu Á

Nếu những lộ trình chinh phục đỉnh cao ở trong nước mang tính chủ động và độc lập cao, hầu như không do một công ty lữ hành hay hiệp hội nào tổ chức, dân đi muốn leo núi ở ngoài biên giới lại phải tự tìm kiếm thông tin trên mạng và qua kinh nghiệm của những người đi trước để có thể đặt dịch vụ cho một chuyến đi với chi phí hợp lý. Những ngọn núi ở châu Á phù hợp về chi phí và thời gian với dân “bụi” hay được lựa chọn là đỉnh Kinabalu cao nhất Đông Nam Á (Malaysia), núi Phú Sĩ (Nhật Bản), các cung đường ở vùng nóc nhà thế giới Tây Tạng, Nepal, các đỉnh núi lửa Pinatubo, Taal ở Philippines, núi lửa Semeru (đảo Java, Indonesia)...

Đặc điểm của các chuyến đi này là đều có dịch vụ du lịch do người bản địa cung cấp, du khách chỉ cần tìm hiểu kỹ cung đường và giá cả để đảm bảo phù hợp với kế hoạch cá nhân. Do yếu tố kinh tế chi phối nên không có nhiều dân du lịch bụi có cơ hội thực hiện được các chuyến chinh phục đỉnh cao ngoài biên giới kể trên. Tuy nhiên, ngoài đặc điểm tuyệt vời của địa hình với thiên nhiên kỳ vỹ và ấn tượng, việc chinh phục các điểm đến này cũng là những minh chứng sâu sắc về ý chí vượt qua thử thách của con người.

Để được “đi”



Leo núi, băng rừng, chinh phục những đỉnh cao là một hình thức du lịch được yêu thích trên thế giới. Một sở thích lành mạnh, thỏa mãn được đam mê khám phá những khu vực thiên nhiên hoang dã, hấp dẫn và độc đáo. Sau những chuyến đi mà ý chí đóng vai trò cực kỳ quan trọng này, nhiều người đã tìm lại được cho mình nguồn năng lượng dồi dào, tươi mới trong cuộc sống cũng như nhiệt huyết cho nhiều chuyến đi tiếp sau này.

Sau khi đỉnh cao Pu Ta Leng được chinh phục, sẽ có những đỉnh cao khác trong bản đồ Việt Nam được hướng tới như đỉnh Nhĩ Cù San (Bát Xát, Lào Cai), đỉnh Ngọc Linh (dãy Trường Sơn) với đam mê và nhiệt huyết của những người leo núi, băng rừng không chuyên. Đó chính là những hành trình mới, hấp dẫn và nhiều mơ ước, đang thúc gọi những người trẻ lên đường, đơn giản chỉ là để được “đi”.

* Cách gọi tên điểm giao cắt giữa một kinh độ chẵn với một vĩ độ chẵn.

Korean Air! - Theo Băng Giang (TTO) và nhiều nguồn khác.

- Bản đồ của google có một chút nhầm lẫn trong chú thích về núi Pu Ta Leng. Ngọn núi này thực chất thuộc địa phận huyện Tam Đường - Lai Châu (không phải Tam Đường Lào Cai) - Huyện này có địa thế bao bọc gần như xung quanh thị xã Lai Châu (vì thị xã thực chất được tách ra từ huyện Tam Đường cũ khi chia tách tỉnh năm 2003). Do rất gần thị xã Lai Châu và thị trấn Tam Đường nên khi trời nắng, từ khu vực quảng trường thị xã Lai Châu có thể quan sát thấy khu vực này bằng mắt thường.

Đi du lịch không bao giờ có tuổi. Thấy rõ nhất là xu hướng người lớn tuổi lên kế hoạch đi chơi xa ngày đầu năm ngày càng nhiều.

Yêu thích nhiếp ảnh, bác Lê Khánh Toại, 60 tuổi, thường khiến người xem phải trầm trồ trước những bức ảnh chụp trên đường chu du.

Những chuyến đi khắp các tỉnh thành phía Nam, hành trình xuyên Việt và gần đây nhất là 30 ngày đêm cùng hơn 7.000 cây số xuyên Đông Dương và Thái Lan trên “con ngựa sắt” là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của bác Toại.

Đi nhiều để... chậm già hơn

Bác Nguyễn Chiều (67 tuổi) và bác Kha Vi (73 tuổi) đang quyết tâm dành một năm tự học tiếng Anh để có thể giao tiếp tốt hơn với người địa phương ở những nơi họ đến. Ngồi sau tay lái chắc và cẩn trọng của hai bác trong một chuyến đi bụi xuống miền Tây, tôi được nghe kể nhiều về những lần đi tàu, đi xe buýt, đi máy bay trên quê hương và cả chục nước châu Âu, châu Á.

“Hai vợ chồng tôi đi du lịch bụi đến Singapore đúng dịp tết cổ truyền. Tết ở đâu cũng vui và náo nhiệt như nhau. Sau chuyến đi, chúng tôi chủ trương sống tiết kiệm hơn để có thể mỗi năm viếng thăm vài ba quốc gia” - bác Nguyễn Chiều nói.

Gọi người vợ gắn bó hơn nửa thế kỷ là “người tình trăm năm”, bác Lê Thanh Hoàng Dân (76 tuổi) không giấu niềm tự hào khi cùng “đi giang hồ” với bác Trần Thị Mỹ Châu (72 tuổi) trên những nẻo đường châu Mỹ, châu Âu, dọc bờ Địa Trung Hải và nhiều vùng đất châu Á. Trang blog kể chuyện “Đi, xem, biết và hiểu thế giới bao la chúng ta đang sống” của hai bác thu hút cả triệu lượt truy cập, khiến cả người già lẫn người trẻ đều ngưỡng mộ trước sức đi vô cùng đáng nể.

Ở tuổi đã là ông, là bà, thay vì vui thú điền viên hay vui vầy cùng con cháu, những mái đầu bạc này xem du lịch là một cách tận hưởng những ngày nhàn rỗi. Với nhiều người, đam mê xê dịch đã ngấm vào máu, họ không dừng chân dù tuổi già đã đến. Với những người khác, đi là một thú vui tuổi hưu trí.

Bác Nguyễn Chiều tâm sự: “Tuổi trẻ của chúng tôi đã bị đánh mất vì chiến tranh, ngủ một giấc thôi đã thành người già. Đi để biết đây biết đó, có điều kiện thời gian rồi thì không thể nằm nhà ôm gối được. Đi cũng là cách để giữ cho mình chậm già hơn”.

Cách du lịch bụi của người lớn tuổi cũng khác những người trẻ: nhẩn nha, tùy hứng, thong dong. Thế nhưng không phải vì nhiều tuổi mà họ không “chịu chơi”. Những “ta balô” đích thực này sẵn sàng chu du cùng “ngựa sắt” trên những cung đường khó nhằn nhất, qua đêm trong khách sạn bình dân dành cho giới đi bụi, hay sẵn sàng kết bạn với người bản địa và đắm mình vào bầu không khí văn hóa nơi họ viếng thăm.

“5 giờ chiều, chúng tôi xuất phát vào rừng Tam Bố (Bình Thuận), băng qua con đường toàn sình lầy, vượt qua những đoạn suối sâu mà nước ngập qua máy xe - bác Toại nhớ lại chuyến đi bụi đầu tiên bằng xe máy cùng những “đồng đội” đam mê các cung đường - Cả đoàn đi suốt đêm để đến đèo Triệu Hải (Lâm Đồng), từng xe xuống một. Những anh em khác còn lại ở trên phải dùng dây buộc chặt và kéo ghì xe lại không cho xe lao xuống, người thì cầm đèn pin soi, người thì canh đường để thả xe từ từ xuống, chỉ cần sơ sẩy một chút là cả người lẫn xe sẽ rơi xuống vực…”.

Ở tuổi trên 60, vợ chồng ông VanHalen vẫn xem các hoạt động ngoài trời là niềm yêu thích. Họ len lỏi giữa những khe hẹp của hang động Błedne Skały, Ba Lan, đu dây mạo hiểm ở Costa Rica hay trải qua nhiều đêm trên sa mạc với người Ai Cập. Trong căn hộ chung cư nhỏ lọt thỏm giữa Sài Gòn nhộn nhịp, hai ông bà ngủ một giấc ngon sau chuyến đi bộ vòng quanh thành phố.

Vài ngày trước đó, họ gửi cho tôi yêu cầu xin ở nhờ thông qua Couch Surfing (một cộng đồng homestay miễn phí dành cho dân đi bụi). Việt Nam là điểm đến thứ 73 trong hành trình kéo dài gần 30 năm chung sống và đi du lịch bụi của họ. “Chúng tôi không ngại việc sống trong căn chung cư nhỏ này, bởi nhờ nó mà vợ chồng tôi có cơ hội được trải nghiệm cuộc sống thường nhật của một người dân Sài Gòn. Đi xe máy giữa một thành phố đông đúc như Sài Gòn đúng là một trải nghiệm không thể nào quên” - bác Paul VanHalen nói.

Không gặp quá nhiều khó khăn với sức khỏe, mỗi chuyến đi bụi của người lớn tuổi thường được chuẩn bị kỹ lưỡng về thuốc men, thực phẩm, lịch trình. Các tay lái lụa ở tuổi U60-70 cho biết khi chuẩn bị lên đường, họ dành thời gian nghiên cứu lâu hơn về lịch trình. Lúc trên đường trường họ luôn chạy xe cẩn thận, biết dưỡng sức, luôn bảo đảm độ an toàn và tốc độ của xe.

Không chỉ được chào đón ở những nơi đi qua, những tay du lịch bụi cự phách này còn nhận được sự giúp đỡ từ những người tốt bụng. Bác Kha Vi đến nay vẫn nhớ mãi câu chuyện về anh tài xế xe buýt Tây Ban Nha tốt bụng. “Hôm đó vợ chồng tôi vừa ra ga tàu hỏa để đi Barcelona thì lại lên nhầm chuyến xe buýt quay ngược trở lại sân bay. Tiếng Tây Ban Nha thì không biết, tiếng Anh thì bập bõm, khi đó chúng tôi lo lắm vì sợ hết chuyến bay. Nào ngờ anh tài xế sau khi hiểu chuyện đã chở chúng tôi quay lại ga tàu hỏa mà không lấy một đồng nào. Đến nơi anh ấy còn dẫn hai vợ chồng đến tận cửa lên tàu hỏa rồi mới quay lại xe”.

Bạn đường - bạn đời

Dân đi du lịch bụi kinh nghiệm đều biết du lịch hai người khó hơn nhiều nếu đi một mình. Tuy nhiên, những khách lữ hành đầu bạc này thật may mắn khi có người bạn đồng hành và cũng là bạn đời trong những chuyến đi. Bác Hoàng Dân nói: “Hai chúng tôi sống với nhau 53 năm rồi. Lúc hưu trí, mình có cả cuộc đời để du lịch, muốn đi đâu thì đi, thú vị lắm. Tôi cùng vợ thích bay đến vùng đất mình muốn du lịch, đi xe buýt hoặc du thuyền trên sông, thăm viếng vùng đất đó, thú vị hơn, thấy và hiểu nhiều hơn”.

Còn bác Toại luôn tự hào về người vợ của mình: “Thật may mắn là tôi có người bạn đời cùng chung chí hướng. Cô ấy hiểu và ủng hộ, không những không ngăn cản mà còn lo lắng chu đáo cho các chuyến đi. Tết này cả gia đình sẽ cùng lái xe băng qua những vùng núi đồi Đông Bắc, Tây Bắc đất nước”.

Đam mê du lịch bụi chưa bao giờ có tuổi. Khi những tháng ngày làm việc chăm chỉ ở tuổi thanh xuân đã lùi xa, những khách lữ hành này lại biến chuỗi ngày hưu trí nhàn rỗi thành hành trình giá trị, ý nghĩa và đầy kỷ niệm. “Cuộc đời của tôi đã gắn liền với các chuyến đi. Đến khi sức khỏe không còn cho phép, lúc đó tôi mới chịu ngừng đi” - bác Toại khẳng định.

Vài lời khuyên dành cho người lớn tuổi đi du lịch

- Mua bảo hiểm du lịch để được chăm sóc sức khỏe ở nơi đến, tránh trường hợp các căn bệnh vốn có tái phát.

- Mang đầy đủ loại thuốc hay dùng, đề nghị bác sĩ ghi giúp một tờ giấy bao gồm thông tin như: các loại bệnh đang điều trị, tên thuốc, liều lượng, thời điểm dùng… để có thông tin trong trường hợp khẩn cấp.
- Tiêm đầy đủ các loại văcxin nếu du lịch đến các khu vực đang có bệnh truyền nhiễm.
- Để tránh rủi ro cướp giật, hạn chế đi dạo vào ban đêm, không nên đeo trang sức đắt tiền, các vật dụng có giá trị như tiền, thẻ tín dụng nên đặt trong túi bao tử hoặc túi đeo cổ ở lớp áo trong cùng.
- Không nên đi theo lịch trình quá nhanh, nên xen kẽ thời gian nghỉ ngơi và thư giãn.
- Mang trong người số điện thoại đại sứ quán Việt Nam tại nơi đến, cùng các số điện thoại liên lạc khẩn cấp.


Korean Air! - Theo Đinh Hằng (DulichTuoitre), internet

Đi du lịch không bao giờ có tuổi. Thấy rõ nhất là xu hướng người lớn tuổi lên kế hoạch đi chơi xa ngày đầu năm ngày càng nhiều.

Yêu thích nhiếp ảnh, bác Lê Khánh Toại, 60 tuổi, thường khiến người xem phải trầm trồ trước những bức ảnh chụp trên đường chu du.

Những chuyến đi khắp các tỉnh thành phía Nam, hành trình xuyên Việt và gần đây nhất là 30 ngày đêm cùng hơn 7.000 cây số xuyên Đông Dương và Thái Lan trên “con ngựa sắt” là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của bác Toại.

Đi nhiều để... chậm già hơn

Bác Nguyễn Chiều (67 tuổi) và bác Kha Vi (73 tuổi) đang quyết tâm dành một năm tự học tiếng Anh để có thể giao tiếp tốt hơn với người địa phương ở những nơi họ đến. Ngồi sau tay lái chắc và cẩn trọng của hai bác trong một chuyến đi bụi xuống miền Tây, tôi được nghe kể nhiều về những lần đi tàu, đi xe buýt, đi máy bay trên quê hương và cả chục nước châu Âu, châu Á.

“Hai vợ chồng tôi đi du lịch bụi đến Singapore đúng dịp tết cổ truyền. Tết ở đâu cũng vui và náo nhiệt như nhau. Sau chuyến đi, chúng tôi chủ trương sống tiết kiệm hơn để có thể mỗi năm viếng thăm vài ba quốc gia” - bác Nguyễn Chiều nói.

Gọi người vợ gắn bó hơn nửa thế kỷ là “người tình trăm năm”, bác Lê Thanh Hoàng Dân (76 tuổi) không giấu niềm tự hào khi cùng “đi giang hồ” với bác Trần Thị Mỹ Châu (72 tuổi) trên những nẻo đường châu Mỹ, châu Âu, dọc bờ Địa Trung Hải và nhiều vùng đất châu Á. Trang blog kể chuyện “Đi, xem, biết và hiểu thế giới bao la chúng ta đang sống” của hai bác thu hút cả triệu lượt truy cập, khiến cả người già lẫn người trẻ đều ngưỡng mộ trước sức đi vô cùng đáng nể.

Ở tuổi đã là ông, là bà, thay vì vui thú điền viên hay vui vầy cùng con cháu, những mái đầu bạc này xem du lịch là một cách tận hưởng những ngày nhàn rỗi. Với nhiều người, đam mê xê dịch đã ngấm vào máu, họ không dừng chân dù tuổi già đã đến. Với những người khác, đi là một thú vui tuổi hưu trí.

Bác Nguyễn Chiều tâm sự: “Tuổi trẻ của chúng tôi đã bị đánh mất vì chiến tranh, ngủ một giấc thôi đã thành người già. Đi để biết đây biết đó, có điều kiện thời gian rồi thì không thể nằm nhà ôm gối được. Đi cũng là cách để giữ cho mình chậm già hơn”.

Cách du lịch bụi của người lớn tuổi cũng khác những người trẻ: nhẩn nha, tùy hứng, thong dong. Thế nhưng không phải vì nhiều tuổi mà họ không “chịu chơi”. Những “ta balô” đích thực này sẵn sàng chu du cùng “ngựa sắt” trên những cung đường khó nhằn nhất, qua đêm trong khách sạn bình dân dành cho giới đi bụi, hay sẵn sàng kết bạn với người bản địa và đắm mình vào bầu không khí văn hóa nơi họ viếng thăm.

“5 giờ chiều, chúng tôi xuất phát vào rừng Tam Bố (Bình Thuận), băng qua con đường toàn sình lầy, vượt qua những đoạn suối sâu mà nước ngập qua máy xe - bác Toại nhớ lại chuyến đi bụi đầu tiên bằng xe máy cùng những “đồng đội” đam mê các cung đường - Cả đoàn đi suốt đêm để đến đèo Triệu Hải (Lâm Đồng), từng xe xuống một. Những anh em khác còn lại ở trên phải dùng dây buộc chặt và kéo ghì xe lại không cho xe lao xuống, người thì cầm đèn pin soi, người thì canh đường để thả xe từ từ xuống, chỉ cần sơ sẩy một chút là cả người lẫn xe sẽ rơi xuống vực…”.

Ở tuổi trên 60, vợ chồng ông VanHalen vẫn xem các hoạt động ngoài trời là niềm yêu thích. Họ len lỏi giữa những khe hẹp của hang động Błedne Skały, Ba Lan, đu dây mạo hiểm ở Costa Rica hay trải qua nhiều đêm trên sa mạc với người Ai Cập. Trong căn hộ chung cư nhỏ lọt thỏm giữa Sài Gòn nhộn nhịp, hai ông bà ngủ một giấc ngon sau chuyến đi bộ vòng quanh thành phố.

Vài ngày trước đó, họ gửi cho tôi yêu cầu xin ở nhờ thông qua Couch Surfing (một cộng đồng homestay miễn phí dành cho dân đi bụi). Việt Nam là điểm đến thứ 73 trong hành trình kéo dài gần 30 năm chung sống và đi du lịch bụi của họ. “Chúng tôi không ngại việc sống trong căn chung cư nhỏ này, bởi nhờ nó mà vợ chồng tôi có cơ hội được trải nghiệm cuộc sống thường nhật của một người dân Sài Gòn. Đi xe máy giữa một thành phố đông đúc như Sài Gòn đúng là một trải nghiệm không thể nào quên” - bác Paul VanHalen nói.

Không gặp quá nhiều khó khăn với sức khỏe, mỗi chuyến đi bụi của người lớn tuổi thường được chuẩn bị kỹ lưỡng về thuốc men, thực phẩm, lịch trình. Các tay lái lụa ở tuổi U60-70 cho biết khi chuẩn bị lên đường, họ dành thời gian nghiên cứu lâu hơn về lịch trình. Lúc trên đường trường họ luôn chạy xe cẩn thận, biết dưỡng sức, luôn bảo đảm độ an toàn và tốc độ của xe.

Không chỉ được chào đón ở những nơi đi qua, những tay du lịch bụi cự phách này còn nhận được sự giúp đỡ từ những người tốt bụng. Bác Kha Vi đến nay vẫn nhớ mãi câu chuyện về anh tài xế xe buýt Tây Ban Nha tốt bụng. “Hôm đó vợ chồng tôi vừa ra ga tàu hỏa để đi Barcelona thì lại lên nhầm chuyến xe buýt quay ngược trở lại sân bay. Tiếng Tây Ban Nha thì không biết, tiếng Anh thì bập bõm, khi đó chúng tôi lo lắm vì sợ hết chuyến bay. Nào ngờ anh tài xế sau khi hiểu chuyện đã chở chúng tôi quay lại ga tàu hỏa mà không lấy một đồng nào. Đến nơi anh ấy còn dẫn hai vợ chồng đến tận cửa lên tàu hỏa rồi mới quay lại xe”.

Bạn đường - bạn đời

Dân đi du lịch bụi kinh nghiệm đều biết du lịch hai người khó hơn nhiều nếu đi một mình. Tuy nhiên, những khách lữ hành đầu bạc này thật may mắn khi có người bạn đồng hành và cũng là bạn đời trong những chuyến đi. Bác Hoàng Dân nói: “Hai chúng tôi sống với nhau 53 năm rồi. Lúc hưu trí, mình có cả cuộc đời để du lịch, muốn đi đâu thì đi, thú vị lắm. Tôi cùng vợ thích bay đến vùng đất mình muốn du lịch, đi xe buýt hoặc du thuyền trên sông, thăm viếng vùng đất đó, thú vị hơn, thấy và hiểu nhiều hơn”.

Còn bác Toại luôn tự hào về người vợ của mình: “Thật may mắn là tôi có người bạn đời cùng chung chí hướng. Cô ấy hiểu và ủng hộ, không những không ngăn cản mà còn lo lắng chu đáo cho các chuyến đi. Tết này cả gia đình sẽ cùng lái xe băng qua những vùng núi đồi Đông Bắc, Tây Bắc đất nước”.

Đam mê du lịch bụi chưa bao giờ có tuổi. Khi những tháng ngày làm việc chăm chỉ ở tuổi thanh xuân đã lùi xa, những khách lữ hành này lại biến chuỗi ngày hưu trí nhàn rỗi thành hành trình giá trị, ý nghĩa và đầy kỷ niệm. “Cuộc đời của tôi đã gắn liền với các chuyến đi. Đến khi sức khỏe không còn cho phép, lúc đó tôi mới chịu ngừng đi” - bác Toại khẳng định.

Vài lời khuyên dành cho người lớn tuổi đi du lịch

- Mua bảo hiểm du lịch để được chăm sóc sức khỏe ở nơi đến, tránh trường hợp các căn bệnh vốn có tái phát.

- Mang đầy đủ loại thuốc hay dùng, đề nghị bác sĩ ghi giúp một tờ giấy bao gồm thông tin như: các loại bệnh đang điều trị, tên thuốc, liều lượng, thời điểm dùng… để có thông tin trong trường hợp khẩn cấp.
- Tiêm đầy đủ các loại văcxin nếu du lịch đến các khu vực đang có bệnh truyền nhiễm.
- Để tránh rủi ro cướp giật, hạn chế đi dạo vào ban đêm, không nên đeo trang sức đắt tiền, các vật dụng có giá trị như tiền, thẻ tín dụng nên đặt trong túi bao tử hoặc túi đeo cổ ở lớp áo trong cùng.
- Không nên đi theo lịch trình quá nhanh, nên xen kẽ thời gian nghỉ ngơi và thư giãn.
- Mang trong người số điện thoại đại sứ quán Việt Nam tại nơi đến, cùng các số điện thoại liên lạc khẩn cấp.


Korean Air! - Theo Đinh Hằng (DulichTuoitre), internet

Cảm giác nghe gió lướt bên tai khi đi phượt trên những chiếc xe mô tô ba bánh thật khó tả. Nó vừa bồng bềnh phiêu lãng, vừa vững chãi, mạnh mẽ. Động cơ gừ gừ rồi rùng lên, đoàn xe kiêu hùng vọt đi như những con chiến mã…

Cú lật úp kiểu “đấu bò”

Vừa xuống dốc cầu, lại gặp ngay một cua tay áo. Một gói đồ trên xe đi ở vị trí số bốn buộc không kỹ văng ra đường. Người cầm lái phanh gấp để quay xe lại. Cú phanh không chuẩn làm đầu xe chúi xuống. Chiếc xe cồng kềnh bỗng từ từ dựng đứng lên, và chầm chậm úp ngược ra phía trước. Rầm!

Xe đi thứ năm lập tức dừng tiếp ứng. May không sao cả. Bác tài đã kịp nhảy ra, còn người ngồi trong thùng thì bị… úp gọn bên trong. Lật xe lại, người bò ra. Một bên đèn xi nhan vỡ vụn, thùng xe móp ép vào bánh. Những xe khác cũng quành lại hỗ trợ. Vài phút sau, tiếng động cơ lại gầm lên, rồi tất cả lại xé gió lao đi.

Đó là cú úp mới nhất trong chuyến đi xuyên Đồng Tháp Mười vào cuối mùa lũ vừa rồi. Phương, tay lái thuộc dạng “lụa” nhất của Hội Mô tô ba bánh (sidecar) Sài Gòn lý giải: “Có lẽ do cuống, tài xế đã cắt côn và bóp phanh trước làm xe mất cân bằng. Với mô tô ba bánh, xuống dốc vào cua mà cắt côn đột ngột rất dễ “tèo”. Mà cái xe này lạ lắm, lật úp là cứ lật từ từ, y như phim quay chậm!”. Anh em trong hội gọi vui đây là cú úp kiểu “đấu bò”. Nếu bình tĩnh, người ngồi trên xe sẽ không sao cả. Bởi đơn giản, ngay cả khi úp ngược, chiếc mô tô ba bánh vẫn rất vững!

Buổi tối, khi dừng chân ở Tam Nông, cú úp lúc sáng lại được cả đoàn mang ra mổ xẻ. Vừa để học hỏi, lại vừa để trêu chọc nhau tếu táo. Hùng Cao, một thủ lĩnh của hội, cười tỉnh queo: “Chọc vậy cho nhớ, không ai giận gì đâu. Lái không chuẩn, có ngã vậy mới nhớ đời, lần sau lái tỉnh hơn thôi”.

“Thích như chế ngự mãnh thú”

Thượng tá Bình, một thành viên được cả hội kính trọng gọi bằng chú, cũng là một tay lái cứng cựa, nói về cảm giác khi điều khiển chiếc “xít đờ ca” (tên gọi sidecar ở miền Bắc hồi chiến tranh chống Mỹ): “Loại xe này vừa to, vừa mạnh, rất khó lái, vì nó chông chênh. Chạy trong thành phố rất căng thẳng vì đường đông, dễ va quệt. Đi đường xa, lúc mới tập lái cảm thấy hai tay mỏi nhừ như sắp rụng. Nhưng khi đã thuần thục, thấy nó rất an toàn, đường xấu cỡ nào cũng vượt được. Vào cua, tay lái cứng vẫn chơi 60-70 km/ giờ. Lái nó sảng khoái như vừa chế ngự được một con mãnh thú”.

Những chiếc mô tô ba bánh của Hội Sidecar Sài Gòn đều có động cơ từ 650 phân khối trở lên. Hội hiện thời có 50 xe, với khoảng 100 thành viên với đủ nghề nghiêp. Họ tụ lại vì niềm đam mê phiêu du trong những chuyến phượt khắp các miền đất nước. Tất cả các xe đều có nguồn gốc từ các nước XHCN viện trợ trong chiến tranh, giờ đều đã thuộc dạng “năm mươi năm vẫn chạy tốt”. Người chơi xe đầu tiên của hội là Hùng Cao, cựu cầu thủ bóng chuyền đội Seaprodex. Đó là năm 1989. Rồi có thêm vài anh em nữa nhập hội. Đến năm 1995, là đợt hội viên thứ hai tham gia. Nhóm còn lại, đa phần là những người trẻ, gia nhập hội vài năm nay.

Mơ Côn Đảo, vọng Trường Sa

Chuyến đi mà nhiều thành viên nhớ mãi là chuyến xuyên Việt hồi hai năm trước. Bão Meji tràn vào. Anh em bèn quyên góp, đi cứu trợ đồng bào lũ lụt Quảng Bình. “Vất vả lắm, toàn ăn bờ ngủ bụi, có những hôm đi xuyên đêm. Từ Sài Gòn lên Gia Lai, ra Bờ Y. Cứu trợ xong, tất tả đi Huế, rồi ra Hương Khê (Hà Tĩnh). Từ đó phi lên Mai Châu, qua Phù Yên (Sơn La) rồi đi Hà Giang. Vỏn vẹn trong một tuần, mỗi khi nhớ lại vẫn như thấy mưa quất vào mặt” - thượng tá Bình bảo.

Là những chiếc xe được ra đời phục vụ cho chiến tranh vệ quốc của Liên Xô, những chiếc mô tô ba bánh rất khỏe. Đường lầy, dốc, ô tô có thể bó bánh, còn mô tô ba bánh cứ phăm phăm. Và Hội Sidecar Sài Gòn đã dọc ngang nhiều miền đất nước. Tây bắc, Đông bắc, Tây nguyên, khúc ruột miền Trung, đông và tây Nam bộ.

Đi để thấy đất nước mình đẹp. Đi để sẻ chia những cảnh đời và học hỏi bạn đồng hành, biết nhiều phong tục tập quán. Ở những lúc chuyển mùa, nhiều cung đường thật đẹp. Sen tàn cúc lại nở hoa, lúc cuối thu là mùa dễ “ngứa chân đi”. Hoặc sang xuân, khi những rừng hoa mận Tây Bắc rực lên, thật khó mà không thu xếp hành trang.

Có gì còn nuối tiếc? Trần Đức Kha, hội trưởng, cười nhẹ: “Anh em vẫn còn một điều muốn từ lâu mà chưa làm được: ra Côn Đảo thắp hương cho chị Sáu và những liệt sĩ nằm ở đó. Vận chuyển xe ra đó khó quá”. Còn thượng tá Bình nheo mắt: “Đã mơ thì mơ luôn nhé! Mình mong anh em sẽ được cùng xe ra chào quốc kỳ và bia chủ quyền ở Trường Sa”.

Korean Air! - Theo Vũ Thượng (iHay), internet

Cảm giác nghe gió lướt bên tai khi đi phượt trên những chiếc xe mô tô ba bánh thật khó tả. Nó vừa bồng bềnh phiêu lãng, vừa vững chãi, mạnh mẽ. Động cơ gừ gừ rồi rùng lên, đoàn xe kiêu hùng vọt đi như những con chiến mã…

Cú lật úp kiểu “đấu bò”

Vừa xuống dốc cầu, lại gặp ngay một cua tay áo. Một gói đồ trên xe đi ở vị trí số bốn buộc không kỹ văng ra đường. Người cầm lái phanh gấp để quay xe lại. Cú phanh không chuẩn làm đầu xe chúi xuống. Chiếc xe cồng kềnh bỗng từ từ dựng đứng lên, và chầm chậm úp ngược ra phía trước. Rầm!

Xe đi thứ năm lập tức dừng tiếp ứng. May không sao cả. Bác tài đã kịp nhảy ra, còn người ngồi trong thùng thì bị… úp gọn bên trong. Lật xe lại, người bò ra. Một bên đèn xi nhan vỡ vụn, thùng xe móp ép vào bánh. Những xe khác cũng quành lại hỗ trợ. Vài phút sau, tiếng động cơ lại gầm lên, rồi tất cả lại xé gió lao đi.

Đó là cú úp mới nhất trong chuyến đi xuyên Đồng Tháp Mười vào cuối mùa lũ vừa rồi. Phương, tay lái thuộc dạng “lụa” nhất của Hội Mô tô ba bánh (sidecar) Sài Gòn lý giải: “Có lẽ do cuống, tài xế đã cắt côn và bóp phanh trước làm xe mất cân bằng. Với mô tô ba bánh, xuống dốc vào cua mà cắt côn đột ngột rất dễ “tèo”. Mà cái xe này lạ lắm, lật úp là cứ lật từ từ, y như phim quay chậm!”. Anh em trong hội gọi vui đây là cú úp kiểu “đấu bò”. Nếu bình tĩnh, người ngồi trên xe sẽ không sao cả. Bởi đơn giản, ngay cả khi úp ngược, chiếc mô tô ba bánh vẫn rất vững!

Buổi tối, khi dừng chân ở Tam Nông, cú úp lúc sáng lại được cả đoàn mang ra mổ xẻ. Vừa để học hỏi, lại vừa để trêu chọc nhau tếu táo. Hùng Cao, một thủ lĩnh của hội, cười tỉnh queo: “Chọc vậy cho nhớ, không ai giận gì đâu. Lái không chuẩn, có ngã vậy mới nhớ đời, lần sau lái tỉnh hơn thôi”.

“Thích như chế ngự mãnh thú”

Thượng tá Bình, một thành viên được cả hội kính trọng gọi bằng chú, cũng là một tay lái cứng cựa, nói về cảm giác khi điều khiển chiếc “xít đờ ca” (tên gọi sidecar ở miền Bắc hồi chiến tranh chống Mỹ): “Loại xe này vừa to, vừa mạnh, rất khó lái, vì nó chông chênh. Chạy trong thành phố rất căng thẳng vì đường đông, dễ va quệt. Đi đường xa, lúc mới tập lái cảm thấy hai tay mỏi nhừ như sắp rụng. Nhưng khi đã thuần thục, thấy nó rất an toàn, đường xấu cỡ nào cũng vượt được. Vào cua, tay lái cứng vẫn chơi 60-70 km/ giờ. Lái nó sảng khoái như vừa chế ngự được một con mãnh thú”.

Những chiếc mô tô ba bánh của Hội Sidecar Sài Gòn đều có động cơ từ 650 phân khối trở lên. Hội hiện thời có 50 xe, với khoảng 100 thành viên với đủ nghề nghiêp. Họ tụ lại vì niềm đam mê phiêu du trong những chuyến phượt khắp các miền đất nước. Tất cả các xe đều có nguồn gốc từ các nước XHCN viện trợ trong chiến tranh, giờ đều đã thuộc dạng “năm mươi năm vẫn chạy tốt”. Người chơi xe đầu tiên của hội là Hùng Cao, cựu cầu thủ bóng chuyền đội Seaprodex. Đó là năm 1989. Rồi có thêm vài anh em nữa nhập hội. Đến năm 1995, là đợt hội viên thứ hai tham gia. Nhóm còn lại, đa phần là những người trẻ, gia nhập hội vài năm nay.

Mơ Côn Đảo, vọng Trường Sa

Chuyến đi mà nhiều thành viên nhớ mãi là chuyến xuyên Việt hồi hai năm trước. Bão Meji tràn vào. Anh em bèn quyên góp, đi cứu trợ đồng bào lũ lụt Quảng Bình. “Vất vả lắm, toàn ăn bờ ngủ bụi, có những hôm đi xuyên đêm. Từ Sài Gòn lên Gia Lai, ra Bờ Y. Cứu trợ xong, tất tả đi Huế, rồi ra Hương Khê (Hà Tĩnh). Từ đó phi lên Mai Châu, qua Phù Yên (Sơn La) rồi đi Hà Giang. Vỏn vẹn trong một tuần, mỗi khi nhớ lại vẫn như thấy mưa quất vào mặt” - thượng tá Bình bảo.

Là những chiếc xe được ra đời phục vụ cho chiến tranh vệ quốc của Liên Xô, những chiếc mô tô ba bánh rất khỏe. Đường lầy, dốc, ô tô có thể bó bánh, còn mô tô ba bánh cứ phăm phăm. Và Hội Sidecar Sài Gòn đã dọc ngang nhiều miền đất nước. Tây bắc, Đông bắc, Tây nguyên, khúc ruột miền Trung, đông và tây Nam bộ.

Đi để thấy đất nước mình đẹp. Đi để sẻ chia những cảnh đời và học hỏi bạn đồng hành, biết nhiều phong tục tập quán. Ở những lúc chuyển mùa, nhiều cung đường thật đẹp. Sen tàn cúc lại nở hoa, lúc cuối thu là mùa dễ “ngứa chân đi”. Hoặc sang xuân, khi những rừng hoa mận Tây Bắc rực lên, thật khó mà không thu xếp hành trang.

Có gì còn nuối tiếc? Trần Đức Kha, hội trưởng, cười nhẹ: “Anh em vẫn còn một điều muốn từ lâu mà chưa làm được: ra Côn Đảo thắp hương cho chị Sáu và những liệt sĩ nằm ở đó. Vận chuyển xe ra đó khó quá”. Còn thượng tá Bình nheo mắt: “Đã mơ thì mơ luôn nhé! Mình mong anh em sẽ được cùng xe ra chào quốc kỳ và bia chủ quyền ở Trường Sa”.

Korean Air! - Theo Vũ Thượng (iHay), internet